Càng sợ con khổ, đời con lại càng khổ
Trong quá trình tư vấn và đồng hành cùng nhiều gia đình, tôi nhận thấy một hội chứng rất phổ biến của các bậc cha mẹ hiện đại. Đó là hội chứng mang tên: Sợ con khổ.
Nhà có điều kiện một chút, bố mẹ sẵn sàng làm thay con mọi việc. Con ngã chưa kịp khóc đã xót xa bế xốc lên vỗ về, con học kém một chút đã cuống cuồng tìm thầy chạy điểm, con đi làm áp lực một chút liền bảo: "Thôi mệt quá thì nghỉ đi về nhà bố mẹ nuôi".
Chúng ta luôn nhân danh tình yêu thương để dọn dẹp sạch sẽ mọi chướng ngại vật trên đường con đi. Nhưng các bạn ạ, quy luật của tự nhiên vô cùng khắc nghiệt: Một cái cây được trồng trong lồng kính êm ấm, chỉ cần một đợt gió mùa thoảng qua cũng đủ rụng lá, chết khô.
Khi cha mẹ tước đoạt đi quyền được va vấp, quyền được vã mồ hôi, thậm chí là quyền được thất bại của con, vô tình chúng ta đang tự tay cắt đứt bộ rễ "Nghị lực" của đứa trẻ. Thương con kiểu đó là tình thương bám chấp và thiếu đi sự hiểu biết.
Càng sợ con khổ, chúng ta càng tạo ra những "con gà công nghiệp" to xác nhưng rỗng tuếch và yếu ớt từ bên trong. Để rồi mười năm, hai mươi năm nữa, khi cha mẹ không còn ở bên che chở, bão táp cuộc đời thực sự ập đến, chúng sẽ gục ngã thảm hại vì không hề có khả năng tự vệ. Cái khổ lúc đó mới là tận cùng của bi kịch, vì chúng không biết cách tự đứng lên.
Cha mẹ có Trí tuệ sẽ thấu suốt được một điều: Khó khăn chính là phân bón để con trưởng thành. Hãy cho con được làm việc nhà, được chịu trách nhiệm với những quyết định sai lầm của chính mình, được đổ mồ hôi và thậm chí là rơi nước mắt. Thương con thực sự là phải rèn cho con một đôi cánh nội lực vững vàng để tự do bay lượn, chứ không phải dọn sẵn một cái lồng son êm ấm nhưng giam cầm sự phát triển của con.
Hành trình nuôi dạy con thực chất là hành trình cha mẹ phải tự tu sửa chính mình. Chúng ta cần dọn dẹp lại tâm thức, vun bồi đủ 3 gốc rễ Đạo đức - Trí tuệ - Nghị lực để có lăng kính nhìn thấu nhân quả, biết lúc nào cần dang tay nâng đỡ, lúc nào cần lùi lại để con tự bước đi.
Trần Việt Quân
Dạy con đúng cách