Đôi khi con người ta chỉ mải nhìn vào những điều mình chưa có, mà quên mất rất nhiều điều mình đang có đã là một đặc ân.
Con kiến cả đời chăm chỉ, gần như không có thời gian để “mơ”.
Con bướm đẹp đẽ nhưng vòng đời rất ngắn, chưa kịp tận hưởng nhiều điều.
Con ốc sên có thể ngủ rất lâu, nhưng cuộc sống của nó chậm chạp và giới hạn.
Còn con người, chúng ta có một điều rất đặc biệt:
sự sống đã trao cho ta thời gian để ước mơ, ý thức để lựa chọn, khả năng để thay đổi, cơ hội để bắt đầu lại, và cả năng lực để tự hỏi mình:
“Mình đang sống như thế nào?”
“Mình có đang biết ơn những gì mình đang có không?”
“Mình có đang lãng phí một cuộc đời mà rất nhiều sinh mệnh khác không có cơ hội được sống như vậy không?”
Nội dung này nhắc ta rằng:
biết ơn không phải là hài lòng rồi dừng lại.
Biết ơn là nhận ra mình đang có quá nhiều điều để bắt đầu.
Bạn còn sức khỏe, còn thời gian, còn gia đình, còn khả năng học hỏi, còn cơ hội sửa sai, còn một ngày mới để làm lạ đó đã là một món quà rất lớn.
Rất nhiều người chỉ nhận ra giá trị của những điều bình thường khi họ mất đi nó.
Mất sức khỏe mới thấy một ngày bình an quý giá.
Mất người thân mới thấy một bữa cơm chung là hạnh phúc.
Mất cơ hội mới thấy lúc mình còn được lựa chọn đã từng may mắn đến nhường nào.
Vì vậy, thông điệp tôi muốn gửi đến bạn
Đừng đợi đến khi cuộc sống lấy đi một điều gì đó, bạn mới bắt đầu biết ơn vì mình từng có nó.
Hãy biết ơn khi còn có thể mơ.
Biết ơn khi còn có thể làm.
Biết ơn khi còn có thể yêu thương.
Biết ơn khi còn có thể thay đổi.
Và biết ơn cả những ngày rất bình thường vì đôi khi, một ngày bình thường của bạn lại là điều mà người khác đang tha thiết cầu mong.
Nguyễn Công Thành