ĐỪNG TRÁCH TRẺ EM THỜI NAY TÂM LÝ YẾU, VÌ CHÚNG BỊ CHÍNH CHA MẸ BÀO MÒN Ý CHÍ TỪ KHI CÒN NHỎ!
Nhìn những đứa trẻ bây giờ, bạn thấy gì.
Đủ đầy. Tiện nghi. Không thiếu thứ gì.
Nhưng đụng chuyện là bỏ cuộc. Hơi khó một chút là than vãn.
Người lớn hay chép miệng trách bọn trẻ bây giờ yếu đuối.
Nhưng ít ai dám đối diện với một sự thật lặng lẽ này.
Chính chúng ta đang bẻ gãy ý chí của con mình, ngay từ khi chúng còn rất nhỏ.
Không phải bằng sự tàn nhẫn hay đòn roi.
Mà bằng sự bao bọc đến ngạt thở.
Khi con lẫm chẫm biết đi, vô tình vấp ngã. Chưa kịp khóc, người lớn đã lao tới xuýt xoa, vội vã đánh chừa cái bàn cái ghế.
Lớn lên một chút, con không chịu ăn, mẹ xót ruột bật điện thoại lên dụ dỗ.
Đi học quên sách, bố vội vàng bỏ ngang công việc chạy mang đến tận trường.
Chúng ta dọn sẵn từng bữa ăn, giặt sẵn từng cái áo.
Chúng ta làm hộ con mọi thứ.
Vì sợ con khổ. Vì xót con.
Và đôi khi, vì muốn bù đắp những thiếu thốn tuổi thơ của chính mình.
Nhưng quy luật của tự nhiên chưa bao giờ thay đổi.
Một con bướm phải tự mình chật vật xé toạc lớp kén mới có đủ sức mạnh để sải cánh bay.
Nếu bạn rủ lòng thương, cầm kéo cắt hộ cái kén đó. Con bướm sẽ mang một đôi cánh dị tật và bò rạp trên mặt đất suốt phần đời còn lại.
Ý chí của một con người không bao giờ sinh ra trong nhung lụa.
Nó được rèn giũa qua những lần vấp ngã rồi tự vươn lên.
Qua những bài toán khó phải tự nhăn trán giải.
Qua những giọt mồ hôi lấm lem khi làm việc nhà.
Khi ta tước đi quyền được sai, quyền được chịu trách nhiệm, quyền được nhọc nhằn của con.
Là ta đang tước đi cơ hội để con hình thành nội lực.
Một đứa trẻ chưa từng đối diện với cái lạnh, làm sao biết quý trọng hơi ấm.
Chưa từng chịu đói, làm sao biết trân quý bát cơm.
Chúng ta vô tình tạo ra những thế hệ sống trong lồng kính của tình thương mù quáng.
Để rồi khi bước ra đời, chỉ một cơn gió xước qua cũng đủ làm chúng vỡ vụn.
Yêu thương con không bao giờ là sai.
Nhưng tình thương thiếu đi sự hiểu biết đôi khi lại trở thành một liều thuốc độc êm ái.
Muốn con mạnh mẽ, cha mẹ phải dũng cảm lùi lại.
Dũng cảm nhìn con trầy xước một chút.
Dũng cảm để con nếm trải hậu quả từ những quyết định của chính mình.
Làm cha mẹ, hóa ra không phải là nặn con theo ý mình hay che chắn cho con khỏi mọi bão giông.
Mà là hành trình tự tu sửa chính mình. Sửa lại cái tâm dính mắc, sửa lại sự lo âu thái quá, để biết yêu thương con một cách tỉnh táo và trí tuệ hơn.
Nếu bạn nhận ra mình đang yêu con bằng bản năng, đang loay hoay giữa việc buông tay hay giữ lại, đang bất lực nhìn con dần thiếu vắng nghị lực sống.
Đã đến lúc chúng ta cần một góc nhìn khác đi. Một góc nhìn thấu suốt sự vận hành của tâm thức và luật nhân quả trong giáo dục gia đình.
Hành trình Chánh Kiến không hứa hẹn cho bạn những công thức dạy con rập khuôn hay bách chiến bách thắng.
Nhưng sẽ trao cho bạn một tấm bản đồ, để bạn tự soi sáng lại cách mình đang làm cha mẹ. Khi bạn có sự hiểu biết đúng đắn, mọi nút thắt trong gia đình sẽ tự động được tháo gỡ.
Một lần quay về học cách hiểu mình, là một đời để lại di sản nghị lực cho con.
Trần Việt Quân