Hồ Tây là hồ nước tự nhiên lớn nhất ở Hà Nội, nằm ở phía tây bắc khu vực nội thành. Theo các nghiên cứu địa chất và lịch sử, Hồ Tây được hình thành từ một đoạn sông Hồng cổ bị đổi dòng cách đây hàng nghìn năm. Trước kia, sông Hồng chảy qua khu vực này, nhưng do quá trình bồi lắng phù sa, lũ lụt và sự thay đổi địa hình tự nhiên, dòng sông dần chuyển sang hướng khác, để lại một vùng trũng lớn chứa nước. Vùng trũng đó chính là Hồ Tây ngày nay.
Các nhà khoa học cho rằng Hồ Tây có thể đã tồn tại từ khoảng 2.000 đến 3.000 năm trước, thậm chí có giả thuyết cho rằng hồ còn cổ hơn. Điều này có nghĩa là Hồ Tây đã có từ trước khi kinh thành Thăng Long được xây dựng vào năm 1010. Trong nhiều tài liệu lịch sử thời Lý, Trần và Lê, hồ đã được nhắc đến với nhiều tên gọi khác nhau như Lãng Bạc, Kim Ngưu, Đầm Xác Cáo và Tây Hồ. Mỗi tên gọi gắn với một giai đoạn lịch sử hoặc một truyền thuyết dân gian khác nhau.
Trong truyền thuyết dân gian, Hồ Tây còn được gắn với câu chuyện về hồ ly chín đuôi. Tương truyền rằng xưa kia nơi đây là một đầm lớn có yêu quái hồ ly sinh sống, thường gây hại cho dân. Sau đó, người dân đã hợp sức tiêu diệt hồ ly, vùng đất bị sụt xuống và nước tràn vào tạo thành hồ. Dù chỉ là truyền thuyết, câu chuyện này cho thấy Hồ Tây đã tồn tại từ rất lâu trong đời sống văn hóa của người Việt.
Trải qua nhiều thế kỷ, Hồ Tây vẫn giữ vai trò quan trọng đối với Hà Nội. Ngày nay, hồ đã được kè bờ, nạo vét và quy hoạch để phục vụ đời sống, du lịch và sinh hoạt của người dân, nhưng nguồn gốc của hồ vẫn là một hồ tự nhiên hình thành từ sự thay đổi dòng chảy của sông Hồng. Với lịch sử hàng nghìn năm, Hồ Tây không chỉ là một thắng cảnh đẹp mà còn là một phần quan trọng trong quá trình hình thành và phát triển của Thủ đô Hà Nội.